Polly po-cket

_Không có gì, thôi Nhã Quyên với Khiết Linh về đi cũng trễ rồi

Tôi gật đầu mĩm cười như một lời cám ơn rất đổi chân thành rồi cùng nhỏ Nhã Quyên ra về trong lòng vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc ở đây không phải vì tôi có tình cảm gì Hoán Phi khi được cậu ta giúp đỡ và quan tâm đến như thế, mà hạnh phúc là vì tôi không phải cùng nhỏ Nhã Quyên đi bộ ra về với chiếc xe không thể nào cổ hơn nữa của nó trong những ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Trong lớp tôi mọi người thường gọi nhỏ Nhã Quyên là heo xinh, lý do là vì nó rất xinh nhưng lại ăn hàng không biết no là gì, chính vì vậy mà nó có được danh hiệu heo xinh mang theo suốt khoảng đời sinh viên, dường như được ăn là niềm hạnh phúc của nó thì phải, vừa chạy xe ra khỏi cổng trường chẳng cần hỏi ý kiến của tôi nó tấp ngay vào một quán chè bên đường thảnh thơi gọi hai ly thật to rồi ăn một cách say sưa, tôi thì không thích chè vì vậy mà phần của tôi cũng được nó xơi luôn một lược, tôi dám chắc rằng nếu có chàng trai nào nhìn thấy nó vào lúc này chắc chắn sẽ không giờ dám làm quen nó mặc dù nó rất xinh.

Trong lúc chờ đợi nó ăn tôi chẳng biết làm gì cho đỡ chán, bỗng dưng hai chữ hotboy nhảy nhót trong đầu làm tôi nhớ tới chuyện chàng hotboy liền nhanh chống mang ra hỏi.

_Phải rồi lúc nảy có nhìn thấy hotboy không?

Đang ăn nó dừng lại đập tay xuống bàn đáp làm mọi người xung quanh ai cũng đỗ dồn những ánh mắt về phía chúng tôi, không để ý đến mọi người xung quanh nó hấp tấp.

_Đúng rồi, quên nói cho mày biết lúc nảy tao đã nhìn thấy hotboy nổi tiếng đó rồi

Tôi tò mò.

_Thiệt hông? Trông anh ta như thế nào? Chắc là đẹp trai lắm có đúng không?

Nó nhìn tôi với ánh mắt thích thú rồi đáp.

_Tức nhiên là đẹp trai rồi, anh ta quả là rất đẹp trai, có nằm mơ tao cũng không thể ngờ là trên đời này lại có một chàng trai đẹp đến như vậy, anh ta đúng là một chàng bạch mã hoàng tử mà mọi cô gái đều mong muốn có được, anh ta là một báu vật đó

Nghe nó nói tôi càng thích thú và tò mò nhiều hơn với anh chàng này, tôi hấp tấp hỏi tiếp.

_Trông anh ta như thế nào kể cho tao nghe với coi, nhanh lên

Mắt nó bắt đầu mơ màng như để nhớ lại rồi khe khẽ, khe khẽ.

_Anh ta có một gương mặt rất baby nhưng không kém phần nam tính, làn da của anh ta trắng gì sáng thế không biết, môi thì hồng hào giống như những diễn viên trong phim Hàn Quốc, tóc thì để séo che nữa gương mặt được nhộm lên một màu rất hợp với làn da trắng sáng của anh ta, thêm vào một chiều cao lý tưởng, trông anh ta cởi chiếc SH thật sang trọng làm sao, ước gì một ngày nào đó mình được ngồi sau xe của anh ta chắc là hạnh phúc lắm, nói chung là anh ta rất tuyệt vời

Mới nghe nó diễn tả thôi mà tôi có thể hình dung ra mức độ hot của anh ta như thế nào rồi, người như anh ta không thể nào mà không phong tặng danh hiệu hotboy.

Tôi còn đang tưởng tượng thì nó bất ngờ đưa điện thoại cho tôi rồi nói.

_Mày xem cái này đi

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại quan sát một hồi rồi nhăn mặt nói.

_Cái gì đây?

_Tao chụp hình anh ta cho mày xem đó

Nó đáp.

Tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình điện thoại cố gắng quan sát thật kỉ nhưng đáng tiếc tôi không nhìn thấy được gì ngoài đám nữ sinh, tôi hỏi.

_Sao không thấy gì vậy?

Nó cằm lấy điện thoại nhìn vào rồi nhe răng cười khì khì.

_Xin lỗi mày nha, tại lúc nảy đông quá nên tao không chụp được anh ta, để khi khác có cơ hội tao sẽ chụp cận mặt anh ta cho mày xem, chỉ sợ lúc mày xem rồi đem lòng nhớ thương người ta nữa thì khổ

Tôi trề môi đưa tay đẩy nhẹ đầu nó rồi nói.

_Mày làm như tao mê trai lắm không bằng, tao chỉ muốn biết mặt mũi anh ta như thế nào thôi, chứ nhớ thương thì không bao giờ

Nghe tôi khẳng định khá mạnh miệng, nó thở dài rồi nói.

_Tao chỉ sợ mày nói được mà làm không được thôi

Tôi gật đầu chắc chắn.

_Để rồi xem

_OK

Nó đáp vô cùng dứt khoát pha vào đó là phần thách thức.

Đọc tiếp

· 

· 

·  Tác giả: Huỳnh Thông


chuong 3


U-ON
Đhquynhon/ facebook/ Trang Chủ

♫ Tìm nhac mp3 ♫